Bao giờ tương xứng tiềm năng?

Thứ ba - 11/06/2013 15:53
(VH&ĐS) Những năm gần đây tỉnh Thanh Hóa có nhiều cơ chế khuyến khích các huyện miền núi phát huy thế mạnh nguồn nguyên liệu địa phương để phát triển công nghiệp - tiểu thủ công nghiệp (CNTTCN). Tuy nhiên, vì nhiều lý do đến nay một số huyện vẫn còn gặp khó khăn, lúng túng.
Hình ảnh tại một cơ sở sản xuất đũa tre ở Quan Hóa.
Hình ảnh tại một cơ sở sản xuất đũa tre ở Quan Hóa.
Tiềm năng, thế mạnh tuy dồi dào…
 
Phát triển CNTTCN, trong đó chế biến lâm sản đang là ưu tiên hàng đầu của nhiều huyện miền núi có thế mạnh về rừng, đặc biệt là cây luồng, như Quan Hóa, Quan Sơn, Bá Thước, Lang Chánh…
 
Với nhiều cơ chế, chính sách ưu đãi và hành lang pháp lý cho phép,  hàng trăm cơ sở CNTTCN, những dự án đầu tư lớn trên địa bàn các huyện miền núi đã, đang được đầu tư xây dựng, đi vào hoạt động, bước đầu tạo sự thay đổi tích cực về KT-XH. Bên cạnh đó, tận dụng nguồn lao động ngay tại địa phương là một trong những chính sách tuyển chọn lao động ở  các DN chế biến các sản phẩm từ cây luồng với thu nhập ổn định cho người lao động từ 1.500.000 - 3.000.000 đồng/ người/ tháng. Bên cạnh đó là chính sách BHXH, chế độ phúc lợi khác làm họ yên tâm gắn bó với DN. Các sản phẩm từ lâm sản như: đũa ăn, tăm xiên, nan lát sàn nhà, tăm hương không chỉ tiêu thụ trong thị trường nội địa, còn xuất khẩu đi các nước như Đài Loan, Hàn Quốc, Malaysia, Trung Quốc. Trong số đó nổi lên là Công ty TNHH một thành viên Tất Minh (thị trấn Lang Chánh) sản phẩm đũa ăn xuất khẩu đi Đài Loan, Công ty TNHH Duyệt Cường (Quan Hóa) 100% vốn đầu tư nước ngoài, chuyên sản xuất, xuất khẩu giấy vàng mã đi Đài Loan…
Hoạt động sản xuất CNTTCN ở các huyện miền núi nhìn chung đã và đang tạo chuyển biến tích cực góp phần tăng trưởng và chuyển dịch cơ cấu kinh tế cho địa phương, góp phần định canh, định cư, thay đổi lề lối, tập quán sản xuất, làm cho nông dân miền núi tích cực trồng rừng và sống gắn bó với rừng.
 
... Nhưng vẫn còn nhiều cái khó
 
Mặc dù vậy phát triển CNTTCN tại một số huyện miền núi còn gặp nhiều khó khăn đòi hỏi các cấp, ngành và DN phải quan tâm tìm hướng đi phù hợp, tìm đầu ra ổn định cho sản phẩm.
 
Với đặc thù giao thông đi lại còn nhiều khó khăn, giá cước vận tải ngày càng đắt đỏ, mặt bằng xây dựng cơ sở sản xuất chật hẹp, thông tin liên lạc, thông tin thị trường hạn chế... là những trở ngại lớn khiến các DN đầu tư vào địa bàn miền núi còn e dè. Và trên thực tế hầu hết là các cơ sở DN ở đây đều do người dân địa phương xây dựng, bởi thế năng lực quản lý còn thấp, khó tìm đầu ra cho sản phẩm. Một trở ngại lớn khác là lực lượng lao động địa phương tuy dồi dào, nhưng tay nghề thấp, tập quán sinh hoạt, sản xuất lạc hậu, ý thức tác phong công nghiệp hạn chế. Cây luồng là cây lâm sản chủ yếu, nhưng do khai thác tùy tiện, dẫn đến chất lượng nguyên liệu không đạt yêu cầu. Thực hiện Quy hoạch điều chỉnh phát triển cụm công nghiệp (CCN) tỉnh Thanh Hóa giai đoạn 2010-2020, các huyện Lang Chánh, Quan Sơn, Quan Hóa… đã triển khai quy hoạch CCN, nhưng do nguồn kinh phí chi trả cho tư vấn thấp, nên phải kéo dài nhiều năm, đến nay mới hoàn thành.
 
Quan Hóa là huyện đang nỗ lực phát huy tiềm năng của địa phương phát triển CNTTCN. Hiện tại đã có 55 DN tư nhân vừa và nhỏ đang sản xuất kinh doanh đa ngành nghề. Với ưu thế có vùng nguyên liệu tre, luồng tập trung với diện tích lớn, nên huyện tập trung cho phát triển, chế biến lâm sản, và có tới 34 cơ sở chế biến các loại sản phẩm như: đũa ăn, đũa sơ chế, que xiên, tăm hương, tăm mành, giấy vàng mã, nhà luồng xuất khẩu, giấy bìa ka ráp, thanh ván sàn… góp phần giải quyết việc làm cho hàng nghìn lao động tại địa phương, giúp xóa đói giảm nghèo và tăng nguồn ngân sách cho huyện. Tuy nhiên, với những khó khăn chung như đã nêu ảnh hưởng không nhỏ đến hoạt động của DN, cơ sở chế biến.
 
Đến thăm HTX chế biến lâm sản Xuân Dương (thị trấn Quan Hóa) do ông Dương Ngọc Thắng làm chủ, đồng thời ông cũng là Chủ tịch Hiệp hội tre luồng Quan Hóa, được biết HTX thành lập năm 2005 với 2 xưởng sản xuất thu hút hơn 200 lao động tại địa phương, nhưng đến năm 2013 lao động địa phương đã giảm, chỉ còn 120. Vừa giải bài toán về vốn, đầu ra, ông còn đau đầu vì đa số phải đào tạo, hướng dẫn từ đầu cho lao động, nhưng họ lại thất thường trong công việc, thích thì nghỉ và đa số đều không muốn ký hợp đồng lao động, mà chỉ lao động mang tính thời vụ. Thời điểm cần thêm nhiều lao động khi có đơn đặt hàng nhưng công nhân lại nghỉ việc, nên không thể thực hiện được hợp đồng với đối tác. Nhiều DN có vốn đầu tư nước ngoài đã đến khảo sát để xây dựng cơ sở nhưng đa số đều “một đi không trở lại”.
 
Phát huy thế mạnh của địa phương để phát triển CNTTCN trên địa bàn các huyện miền núi là hướng đi đúng, nhưng cần có sự chung sức từ phía Nhà nước và người lao động, thì DN mới hy vọng sự phát triển lâu, bền.
 

Nguồn tin: (VH&ĐS)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn